Một buổi tối bình thường, hay là mọi buổi tối bình thường khác. Anh vẫn đến cuộc nhậu như bao cuộc nhậu khác, không có gì thay đổi ngoài câu hỏi vẫn luôn được hỏi: “Đi một mình à?”. Anh vẫn cười, vẫn trả lời câu hỏi bằng chính câu hỏi: “Đi một mình” 🙂

whisky_ice_cigar-t2

Một mình, là một tuần 7 ngày, 8 trận nhậu, lết về nhà khi cả xóm đã chìm trong giấc ngủ, là trả chìa khóa vào ổ một cách khó khăn, để rồi kiểu gì sáng hôm sau cũng…quên chìa khóa ngoài cửa =)) (Nhưng chả bao giờ mất, xóm toàn người tốt). Là ném hết những gì ám mùi của ngày hôm nay vào máy giặt, bật laptop lên chẳng để làm gì cả…Bởi chẳng đợi ai, cũng chẳng có ai để đợi chờ…Liếc điện thoại một lần trước khi chìm vào giấc ngủ, mặc dù chẳng chờ đợi điện thoại của ai và cũng chẳng có ai để gọi!

Một mình, nghĩa là điện thoại luôn trong tình trang “Không ai buồn để ý đến sự tồn tại”, thỉnh thoảng réo lên tiếng tin nhắn, cá 5 ăn 1 là tin tổng đài báo “Khuyến mại rồi, nạp thẻ đi thôi :)). Tiền không hết nhưng vẫn nạp đều đều cho cái hạn dùng sắp cán đích 2050 :3

Một mình thì chẳng phải đi chợ, cũng chẳng tốn tiền thay gas, chuột chẳng thèm vào, gián chẳng thèm đền, vì cái nhà này làm gì có cái gì ăn mà trông mong. Nhiều lúc thằng bạn phàn nàn: “Đến nhà chú đéo bao giờ được bữa cơm tử tế, toàn ra ngoài ăn, đói vãi…” Mà cũng thấy thương 🙁 Khổ, ăn 7 bát cơm, ợ phát hết như mày tao chắc đến bán nhà nuôi heo cho rồi 🙁

Lại cùng thằng bạn lượn phố phường, chỉ em này, ngò em kia “Ngon Không”, lạ cười cười bảo: “Ngon, dáng em này đi wave là hợp, nhưng mặt thì Babetta” =)) Lại lẩm bẩm “Có người yêu sướng nhở” – Mỗi khi bắt gặp một cô gái gục mặt vào lưng chàng trai khóc vì một lý do nào đó đéo biết :))

Dĩ nhiên 24/12, 1/1, 14/2, 20/10, 8/3 là những chuỗi ngày hạnh phúc, không tốn tiền, cũng không sốt vó xem mua cái gì, ăn cái gì, đi đến đâu…Tất cả những gì phải làm chỉ là đắp chăn chờ điện thoại cho một trận nhậu bất ngờ và đương nhiên là ngồi toàn cùng những người cũng chỉ đến Một Mình 🙂

Và điều đó đồng nghĩa với: Không có quà sinh nhật, không có khăn tự đan mùa đông, không nắm tay ai khi trời đổi gió, không được ai ngồi sau ôm thật chặt…Yêu thương chỉ là một cái gì đó để quên trong tủ lạnh, sợ mở ra đánh rơi thì vỡ tan tành 🙂

Có đôi lúc bạn bè đặt vấn đề giới thiệu này nọ, cho đỡ cô quạnh, cho có người quản lý, chơ đỡ tủi thân khi đông về…nhưng rồi anh đều từ chối hết. Chẳng sao cả, tự anh sẽ đi tìm hạnh phúc của riêng anh, của người thuộc về anh, do chính anh tìm thấy và lựa chọn…Cái gì đến sẽ đến, dù ngày hôm nay có như thế nào thì mặt trời của ngày mai vẫn moc và nắng sẽ lại đến…:)

Một mình như thế mãi, có buồn không? Buồn chứ, nhưng buồn mãi nên quen rồi…

====Nguyên tác: Cho1-TraDa====