Chiều nay, nghe tin anh Lương về, lòng bỗng thấy vui lạ thường. Anh Lương là con của bác Ví và bác Ci, ảnh đi làm xa nhà, một tháng mới có dịp ghé thăm nhà một lần. Lần nào gặp anh tôi cũng thấy vui, vì tôi và anh khá là hợp nhau.

Ngày anh về, tôi vui lắm nói cười tít mắt. Nhớ tháng trước anh đi, có dặn tháng này anh đi hơi lâu. Mà đúng là lâu thật. Tôi mong anh về như trời hạn trông mưa. Tôi nhìn anh Lương về nhà lần này thấy có vẻ anh gầy đi nhiều. Nhìn anh mà lòng tôi cảm thấy thật sót xa.

Tối đến, hai anh em ngồi trước hiên nhà. Anh nằm trên chiếc võng và châm điếu thuốc, rí một hơi dài, ánh mắt nhìn xa xăm…

– Thế lần này anh Thưởng không về cùng với anh sao? – Tôi hỏi

Anh nhìn tôi rồi thở dài…và định nói điều gì đó nhưng cuối cùng anh lại im lặng. Anh Thưởng là em anh Lương, hai anh em cùng đi làm xa nhà nhưng anh Thưởng ít về thăm nhà hơn, có khi anh đi cả năm mới về nhà một lần, cũng có những năm anh đi biền biệt không về.

– Dạo này bác Nợ nhắc đến anh suốt – Tôi nói

– Uhm, anh biết rồi, mai anh sẽ ghé thăm bác ấy sau. – Anh vừa nói vừa phà khói thuốc, nhìn anh tôi có cảm giác thật sót xa, những điều anh phải gánh vác khi là con trai cả là quá lớn đối với cái thân hình gầy gò ấy…

– À, còn chị Ngân Hàng xóm nữa anh ạ, anh làm gì mà chị bám theo anh hơn cả năm rồi ấy chứ…lúc anh đi vắng, ở nhà em thấy chị ấy hỏi thăm anh suốt.

– Có lẽ anh và chị ấy không có duyên em ạ. Anh nói với chị ấy rồi, nếu năm sau không đợi được anh thì hãy đi lấy chồng đi – Anh thở dài.

Tôi nghe anh nói mà lòng bỗng chùn lại. Anh Lương và chị Ngân Hàng xóm quen nhau cũng một năm nay rồi. Anh thì hay đi làm xa mà chị thì ngày nào cũng hỏi han tin tức về anh. Là người ngoài cuộc, nhìn vào tôi cũng cảm thấy xót thương cho anh chị.

– Anh về nhà mấy hôm rồi lại đi, kì này anh không ở nhà lâu được – Anh nói.

Tôi không nói gì, hướng ánh mắt nhìn xa xăm, ngoài kia trời vẫn đen như mực…